I. ĐỌC HIỂU (6.0 điểm). Đọc văn bản sau:
(Lược dẫn: Bảy năm qua, Odysseus bị nữ thần biển cả Calypso, vì yêu chàng, cầm giữ trên đảo. Cảm thương cho số phận của Odysseus, nữ thần Athena đã can thiệp để chàng được trở về. Theo lời cầu xin của Athena, thần Zeus đã sai Hermes đến lệnh cho Calypso phải trả tự do cho Odysseus. Không dám chống lại lệnh, Calypso đi tìm và thông báo với Odysseus về việc sẵn sàng giúp chàng trở về quê hương. Sau đó, hai người quay trở về động vòm cung)
Nữ thần và thế nhân [1]cùng vào động vòm cung, Odysseus ngồi xuống ghế Hermes vừa bỏ đi. Nữ thần bày trước mặt Odysseus đử thứ thực phẩm và đồ uống thế nhân thường dùng, rồi an tọa đối diện. Tỳ nữ đem thực phẩm và thần tửu để gần nữ thần. Hai người đưa tay lấy món ăn. Thưởng thức đồ ăn thức uống xong xuôi, nữ thần bắt đầu lên tiếng: “Như vậy là công tử Laertes, dòng dõi thần linh, Odysseus mưu trí, bây giờ nhất định trở về mái nhà êm ấm, quê hương yếu dấu phải không? Dù vậy và dù thế nào xin có lời tạm biệt, chúc thượng lộ bình an! Tuy nhiên, nếu lòng cảm thấy buồn rầu số phận bắt gánh chịu trước khi về tới quê cha đất tổ, chàng nên ở lại, chia sẻ nhà này với thiếp, chàng sẽ trở thành bất tử, mặc dù mong muốn gặp lại hiền thê, không lúc nào thôi tưởng nhớ, ngừng thở vắn than dài. Dẫu thiếp hãnh diện không thua kém nàng về tầm vóc hoặc dáng dấp, bởi phụ nữ thế nhân chẳng thể sánh bì với nữ thần bất tử về thân hình cũng như vẻ mặt”.
Nghe vậy Odysseus trăm phương nghìn kế liền đáp: “Nữ thần khả ái, lắng nghe và lượng thứ, đừng nổi nóng vì điều ta sắp nói. Ta hiểu sự thật; ta biết Penelope[2] kín đáo, ý nhị, song để mắt nhìn, ta thấy về vóc dáng và nhan sắc không xứng đáng với nhan sắc và vóc dáng như khanh[3]. Bởi nàng là thế nhân, khanh là thần linh không chết, không già. Dẫu vậy ngày đêm ta vẫn ước ao, cầu mong trở về mái nhà êm ấm và nhìn thấy ngày hồi hương. Nếu thần linh đập thuyền đánh đắm trên đại dương màu rượu chát, ta sẵn sàng chịu đựng, song nhất định giữ lòng kiên cường, bất khuất. Ta từng nếm mùi quá nhiều đau khổ, kinh qua vô vàn gian lao trên sóng nước, trong chiến tranh! Cứ để đau khổ tiếp nối đau khổ, gian lao theo gót gian lao, đau khổ nữa, gian lão nữa cũng không sao!”
(Trích Odyssêy- Homer, Bản Việt văn của Đỗ Khánh Hoan, NXB Thế giới, 2014)