I. ĐỌC HIỂU (6.0 điểm). Đọc văn bản sau:
GẶP QUỶ DỮ VÀ THẦN RỪNG (HỔ)
(Trích chèo “Trương Viên”)
Tiếng hát hậu trường:
(Văn binh lửa)
Binh lửa ầm ầm
Gió bay nhà bạc, cát lầm của thưa Tùng bước ngẩn ngơ
Mẹ già đầu bạc, con thơ má đào.
Mụ:
(Nói) Giặc dùng dùng kéo đến sau lưng
Con dắt mẹ đi làm sao được (Hát vãn)
Đành như bẻ ngô, lìa tơ
Lênh đênh góc bể, bơ vơ chân trời.
Thị Phương:
Trình lạy mẹ,
Khôn xiết lao đao
Bởi vì ai xui khiến
Chẳng may ra gặp cơn binh biến
Kẻo con còn mang một chút má hồng
Sợ kẻ gian hùng, con lỗi đạo tao khang (Hát thảm)
Trước là thất tiết cùng chàng
Sau con bỏ mẹ giữa đàng ai nuôi.
Con đưa mẹ vào ẩn chốn sơn lâm
Mụ:
Con ơi, bây giờ mẹ đói bụng khát nước, nhọc lâm...
Mẹ không thể đi được nữa, con xem có gần nhà ai thì con xin cho mẹ một chút đỡ đói lòng.
Thị Phương: (Nói sứ)
Mẹ ơi,
Con trông bên đông có lửa
Mẹ ngồi đây, con thử vào coi
Có cơm cháo xin người thí bỏ
Quỷ: (Ra) Động ta đây nghiên chỉnh sắp bày
Ủa kìa người họa phúc tới đây
Sai chúng quỷ ra vây bắt lấy
(Xung danh) Mỗ bạch yêu tinh
Chiếm cao san nhất động
Ngày ngày thường bát người nuốt sống
Đêm thời đón khách nhai gan
Lộc thiên trù đưa đến tự nhiên (1)
Nay được bữa no say... cha chả!
Này người kia,
Sơn lâm rừng vắng Đỉnh thượng non cao
Chốn hang sâu sao dám tìm vào
Đi đâu đó, kìa con, nọ mẹ?
[…]
(Trích Hà Văn Cầu, Tuyển tập chèo cổ, NXB Sân khấu,1999)
Chú thích:
Tóm tắt vở chèo: Trương Viên quê đất Võ Lăng, nhờ mẹ sang hỏi cưới Thị Phương, người con gái của Tể tướng đã hồi hưu, thấy chàng học giỏi, cha Thị phương đồng ý và cho đôi ngọc lưu ly làm của hồi môn. Giữa lúc chàng đang dùi mài kinh sử thì được chiếu đòi đi dẹp giặc, chàng từ biệt mẹ già, vợ trẻ ra chiến trường. Trong cảnh chạy giặc, Thị Phương đã dắt mẹ chồng lưu lạc suốt mười tám năm. Hai người bị quỷ dữ trong rừng sâu đòi ăn thịt, song may nhờ người vợ quỷ nhận làm chị em xin tha rồi cho vàng. Tiếp đó họ lại bị hổ dữ đòi ăn thịt. Thị Phương tình nguyện dâng miếng thịt nơi cánh tay để cứu mẹ chồng. Hổ tha mạng cho cả hai mẹ con. Mẹ ốm, nàng dâng đôi mắt mình để Sơn Thần làm thuốc chữa cho mẹ. Để có cách sinh nhai, Ngọc Hoàng sai Chúa Tiên xuống dạy nàng nghề đàn hát. Thắng trận trở về, Trương Viên trở về quê cũ tìm mẹ già và vợ, sau đó đi nơi khác, chàng gặp hai mẹ con bà hát xẩm. Qua bài Trần tình, chàng đã nhận ra mẹ và vợ. Nhờ ngọc lưu ly, đôi mắt của Thị Phương trở lại trong sáng như xưa
* Tên đoạn trích do người soạn đề - Cô Quỳnh Anh đặt: Thị Phương và mẹ chồng bị quỷ dữ trong rừng sâu đòi ăn thịt, song may nhờ người vợ quỷ nhận làm chị em xin tha rồi cho vàng. Tiếp đó họ lại bị hổ dữ đòi ăn thịt. Thị Phương tình nguyện dâng miếng thịt nơi cánh tay để cứu mẹ chồng. Hổ tha mạng cho cả hai mẹ con.
(1) Lộc thiên trù: Lộc của bếp nhà trời ban cho