I. ĐỌC HIỂU (6.0 điểm). Đọc văn bản sau:
Đăm Săn ở một ngày nghỉ một đêm.
Một buổi sáng, Đăm Săn thấy một thanh gỗ ngoài sân, liền gọi trai làng: "ơ anh em, lại đây ta chơi đẩy nhau xem ai hơn". Năm người đứng vào một đầu thanh gỗ, một mình Đăm Săn một đầu, hai bên đẩy nhau, thế mà Đăm Săn thắng.
Y DHING. - ơ cậu em rể, ta đổi đi. Em đầu ngọn, các anh đầu gốc.
Cứ năm người một đầu gốc thanh gỗ, một mình Đăm Săn một đầu, và đẩy suốt ngày, lần nào Đăm Săn cũng thắng. Một chốc Hơbhí gọi :
HƠBHÍ. - ơ anh, về ăn cơm. Cơm trong đĩa đã khô. Thịt gà đã đét lại như con diều đực khô gầy.
ĐĂM SĂN. – Về gì, ăn đi. Ta đang bận đẩy cây.
Đăm Săn cứ chơi nữa. Được một chốc, Hơbhí gọi :
"Ơ anh Đăm Săn! Có người lạ đến bán voi."
ĐĂM SĂN. - Gọi tôi làm gì ? Muốn mua thì mua đi, không muốn mua thì thôi. Lúc không có tôi thì ai mua cho ?
Rồi Hơnhí và Hơbhí tự mua lấy voi. Mua xong Hơbhí nói : "Ai cũng biết chúng ta đã có chồng, nhưng chẳng khác gì lúc trước chúng ta chưa có chồng. Người ta có chồng là có người nằm trong buông đồ quý (để giữ của - ND), có người ngồi trên chiếu, có người nhắc nhở đến những lễ tục của ông bà xưa để lại. Tại sao chị cũng như không có chồng ?"
Lúc đó Đăm Săn đứng dưới sàn nhà, nghe vậy vội lên nhà, lấy con dao rồi bỏ đi.
HƠNHÍ. - ơ anh Đăm Săn! Anh đi đâu ? Lại ăn cơm đã.
Nhưng Đăm Săn không nói lại. Mặt đỏ hồng như say rượu, anh giận dữ bỏ đi, bỏ về nhà chị ruột.
HƠÂNG. - Này em ! Chứ vợ em đâu rồi ?
ĐĂM SĂN: - Vợ con nào ? Người ta không cần gì đến tôi. Tôi chán rồi. Chị ép tôi. Tôi đã từ chối mà chị cứ ép tôi !
Nói xong, liền vào buồng nằm dài trẽn võng, tóc xõa xuống chiếu, đóng cửa lại suốt một ngày một đêm.
Hơnhí đi theo cũng vừa tới nhà.
Hơnhí hỏi Hơâng :"ơ chị ! Chị có thấy em chị về đây không ?"
HƠÂNG. - Đăm Săn nằm trong buồng kia. Có việc gì xảy ra ? Cãi nhau phải không ?
HƠNHÍ. - Đâu có cãi nhau ! Hơbhí gọi anh ấy ăn cơm, tự nhiên anh ấy bỏ di ! Nói xong, đi thẳng vào buồng Đăm Săn.
HƠNHÍ. - Này anh! Chúng ta về nhà đi. Con cháu và tôi tớ trong nhà mong muốn anh về.
ĐĂM SĂN - Tôi còn về làm gì ? Em không cần đến tôi nữa thì tôi về làm gì ? Tôi ở lại nhà tôi thôi.
Lúc đó Hơnhí và Hơbhí liền lấy gùi đi cõng nước ở suối. Đăm Săn nhìn qua cửa sổ thấy vậy liền mắng tôi tớ trong nhà:"Bọn trong nhà này còn trố mắt mà ngó à ? Sao chúng bay lại để cho những người như thế đi cõng nước ? Chúng bay không biết đó là con gái của những tù trưởng giàu và mạnh nhất hay sao ?"…
( Sử thi Đăm Săn, trích Tuyển tập văn học dân gian Việt Nam, tập V, Truyện thơ- Sử thi, Viện Văn học, NXB Giáo dục, 2007, tr 329-330)